乌夜啼

宋代 程垓
杨柳拖烟漠漠,梨花浸月溶溶。吹香院落春还尽,憔悴立东风。 只道芳时易见,谁知密约难通。芳园绕遍无人问,独自拾残红。
yáng liǔ tuō yān   huā jìn yuè róng róng chuī xiāng yuàn luò chūn hái jǐn   qiáo cuì dōng fēng
zhī dào fāng shí jiàn   shéi zhī yuē nán tōng fāng yuán rào biàn rén wèn   shí cán hóng