乌夜啼

唐代 王建
庭树乌,尔何不向别处栖,夜夜夜半当户啼。 家人把烛出洞户,惊栖失群飞落树。一飞直欲飞上天。 回回不离旧栖处。未明重绕主人屋,欲下空中黑相触。 风飘雨湿亦不移,君家树头多好枝。
tíng shù   ěr xiàng bié chù   bàn dàng
jiā rén zhú chū dòng   jīng shī qún fēi luò shù fēi zhí fēi shàng tiān
huí hui jiù chǔ wèi míng zhòng rào zhǔ rén   xià kōng zhōng hēi xiāng chù
fēng piāo shī 湿   jūn jiā shù tóu duō hǎo zhī