五言述德抒情诗一首四十韵献上杜七兄仆射相公(杜悰)

唐代 李商隐
帝作黄金阙,仙开白玉京。有人扶太极,惟岳降元精。 耿贾官勋大,荀陈地望清。旂常悬祖德,甲令著嘉声。 经出宣尼壁,书留晏子楹。武乡传阵法,践土主文盟。 自昔流王泽,由来仗国桢。九河分合沓,一柱忽峥嵘。 得主劳三顾,惊人肯再鸣。碧虚天共转,黄道日同行。 后饮曹参酒,先和傅说羹。即时贤路辟,此夜泰阶平。 愿保无疆福,将图不朽名。率身期济世,叩额虑兴兵。 感念殽尸露,咨嗟赵卒坑。傥令安隐忍,何以赞贞明。 恶草虽当路,寒松实挺生。人言真可畏,公意本无争。 故事留台阁,前驱且旆旌。芙蓉王俭府,杨柳亚夫营。 清啸频疏俗,高谈屡析酲。过庭多令子,乞墅有名甥。 南诏应闻命,西山莫敢惊。寄辞收的博,端坐扫欃枪。 雅宴初无倦,长歌底有情。槛危春水暖,楼迥雪峰晴。 移席牵缃蔓,回桡扑绛英。谁知杜武库,只见谢宣城。 有客趋高义,于今滞下卿。登门惭后至,置驿恐虚迎。 自是依刘表,安能比老彭。雕龙心已切,画虎意何成。 岂有曾黔突,徒劳不倚衡。乘时乖巧宦,占象合艰贞。 废忘淹中学,迟回谷口耕。悼伤潘岳重,树立马迁轻。 陇鸟悲丹觜,湘兰怨紫茎。归期过旧岁,旅梦绕残更。 弱植叨华族,衰门倚外兄。欲陈劳者曲,未唱泪先横。
zuò huáng jīn què   xiān kāi bái jīng yǒu rén tài   wéi yuè jiàng yuán jīng
gěng guān xūn   xún chén wàng qīng cháng xuán   jiǎ lìng zhù jiā shēng
jīng chū xuān   shū liú yàn yíng xiāng chuán zhèn   jiàn zhǔ wén méng
liú wáng   yóu lái zhàng guó zhēn jiǔ fēn   zhù zhēng róng
zhǔ láo sān   jīng rén kěn zài míng tiān gòng zhuǎn   huáng dào tóng háng
hòu yǐn cáo cān jiǔ   xiān shuō gēng shí xián   tài jiē píng
yuàn bǎo jiāng   jiāng xiǔ míng shēn shì   kòu é xīng bīng
gǎn niàn xiáo shī   jiē zhào kēng tǎng lìng ān yǐn rěn   zàn zhēn míng
è cǎo suī dāng   hán sōng shí tǐng shēng rén yán zhēn wèi   gōng běn zhēng
shì liú tái   qián qiě pèi jīng róng wáng jiǎn   yáng liǔ yíng
qīng xiào pín shū   gāo tán chéng guò tíng duō lìng   shù yǒu míng shēng
nán zhào yīng wén mìng   西 shān gǎn jīng shōu de   duān zuò sǎo chán qiāng
yàn chū juàn   cháng yǒu qíng kǎn wēi chūn shuǐ nuǎn   lóu jiǒng xuě fēng qíng
qiān xiāng màn   huí ráo jiàng yīng shéi zhī   zhī jiàn xiè xuān chéng
yǒu gāo   jīn zhì xià qīng dēng mén cán hòu zhì   zhì 驿 kǒng yíng
shì liú biǎo   ān néng lǎo péng diāo lóng xīn qiè   huà chéng
yǒu céng qián   láo héng chéng shí guāi qiǎo huàn   zhàn xiàng jiān zhēn
fèi wàng yān zhōng xué   chí huí kǒu gēng dào shāng pān yuè zhòng   shù qiān qīng
lǒng niǎo bēi dān   xiāng lán yuàn jīng guī guò jiù suì   mèng rào cán gēng
ruò zhí dāo huá   shuāi mén wài xiōng chén láo zhě   wèi chàng lèi xiān héng