吴学士石屏歌

宋代 欧阳修
晨光入林众鸟惊,腷膊群飞鸦乱鸣。 穿林四散投空去,黄口巢中饥待哺。 雌者下啄雄高盘,雄雌相呼飞复。 还空林无人鸟声乐,古木参天枝屈蟠。 下有怪石横树间,烟埋草没苔藓斑。 借问此景谁图写,乃是吴家石屏者。 虢工刳山取山骨,朝鑱暮斲非一日, 万象皆从石中出。吾嗟人愚不见天地造化之初难, 乃云万物生自然。岂知镌鑱刻画丑与妍, 千状万态不可殚。神愁鬼泣夜不得闲, 不然安得巧工妙手惫精竭思不可到,若无若有缥缈生云烟。 鬼神功成天地惜,藏在虢山深处石。 惟人有心无不获,天地虽神藏不得。 又疑鬼神好胜憎吾侪,欲极奇怪穷吾才, 乃传张生自西来,吴家学士见且咍, 醉点紫毫淋墨煤。君才自与鬼神◇, 嗟我老矣安能陪。
chén guāng lín zhòng niǎo jīng   qún fēi luàn míng  
chuān 穿 lín sàn tóu kōng   huáng kǒu cháo zhōng dài  
zhě xià zhuó xióng gāo pán   xióng xiāng fēi  
hái kōng lín rén niǎo shēng yuè   cān tiān zhī pán  
xià yǒu guài shí héng shù jiān   yān mái cǎo méi tái xiǎn bān  
jiè wèn jǐng shuí xiě   nǎi shì jiā shí píng zhě  
guó gōng shān shān   cháo chán zhuó fēi  
wàn xiàng jiē cóng shí zhōng chū jiē rén jiàn tiān zào huà zhī chū nán    
nǎi yún wàn shēng rán zhī juān chán huà chǒu yán    
qiān zhuàng wàn tài dān shén chóu guǐ xián    
rán ān de qiǎo gōng miào shǒu bèi jīng jié dào   ruò ruò yǒu piāo miǎo shēng yún yān  
guǐ shén gōng chéng tiān   cáng zài guó shān shēn chǔ shí  
wéi rén yǒu xīn huò   tiān suī shén cáng  
yòu guǐ shén hào shèng zēng chái   guài qióng cái  
nǎi chuán zhāng shēng 西 lái   jiā xué shì jiàn qiě hāi  
zuì diǎn háo lín méi jūn cái guǐ shén      
jiē lǎo ān néng péi