戊戌二月十日京湖袁总郎以堂帖至有诏复除户

宋代 岳珂
昼长欹枕酣春卧,剥啄敲门惊梦破。 双旗健步衣正黄,爵罗骇见久未尝。 泥紫一封芹诏香,王人繭牌亲遣将。 老夫五年坐奇谤,身则渔樵志犹壮。 岂无恋阙如子牟,强拟随装学张敞。 浮云满空能蔽日,云散天空日华出。 千三百载春又春,杜陵久矣无斯人。 黄衣走尘漫踆踆,纵了桴鼓何足云。 姑言絮舜工负恩,尧天舜日定不尔。 皎皎太空无点滓,当时下书便疑似。 聊坐和歌焉热耳,宁比三光覆盆底。 金羁欲脱还从头,络头齕草均一牛。 吾身本是报恩具,千年万年属明主。 感恩欲愬泪如雨,且原投谗畀豺虎。
zhòu zhǎng zhěn hān chūn   zhuó qiāo mén jīng mèng  
shuāng jiàn zhèng huáng   jué luó hài jiàn jiǔ wèi cháng  
fēng qín zhào xiāng   wáng rén jiǎn pái qīn qiǎn jiàng  
lǎo nián zuò bàng   shēn qiáo zhì yóu zhuàng  
liàn quē   qiáng suí zhuāng xué zhāng cháng  
yún mǎn kōng néng   yún sàn tiān kòng huá chū  
qiān sān bǎi zǎi chūn yòu chūn   líng jiǔ rén  
huáng zǒu chén màn qūn qūn   zòng le yún  
yán shùn gōng ēn   yáo tiān shùn dìng ěr  
jiǎo jiǎo tài kōng diǎn   dāng shí xià shū biàn 便  
liáo zuò yān ěr   níng sān guāng pén  
jīn tuō hái cóng tóu   luò tóu cǎo jūn niú  
shēn běn shì bào ēn   qiān nián wàn nián shǔ míng zhǔ  
gǎn ēn lèi   qiě yuán tóu chán chái