浯溪中兴颂

宋代 易祓
湘江东西直浯溪,上有十丈中举碑。 谁鉴丰碑镇山曲,溪边美人美如玉, 想当歌颂大业时,胸蟠星斗光陆离。 蚕须虿尾更清劲,凛凛襟怀冰雪莹。 水部之文鲁公书,两翁寥寥千载馀。 后来更有黄太史,健笔题诗起翁死。 一派溪流彻底清,溪边镜石坚而明。 我思古人不事见,水石犹作琼瑰声。 朅来名山访遗迹,烟雨凄迷山路湿。 野叟蒙头看打碑,君其问诸水边石。
xiāng jiāng dōng 西 zhí   shàng yǒu shí zhàng zhòng bēi  
shuí jiàn fēng bēi zhèn shān   biān měi rén měi  
xiǎng dāng sòng shí   xiōng pán xīng dǒu guāng  
cán chài wěi gèng qīng jìn   lǐn lǐn jīn huái 怀 bīng xuě yíng  
shuǐ zhī wén gōng shū   liǎng wēng liáo liáo qiān zǎi  
hòu lái gèng yǒu huáng tài shǐ   jiàn shī wēng  
pài liú chè qīng   biān jìng shí jiān ér míng  
rén shì jiàn   shuǐ shí yóu zuò qióng guī shēng  
qiè lái míng shān fǎng 访   yān shān shī 湿  
sǒu méng tóu kàn bēi   jūn wèn zhū shuǐ biān shí