武溪深呈广帅蒋修撰

宋代 郭祥正
滔滔武溪一何深,源源不断来从郴。流到泷头声百变,谁将玉笛传馀音。 潺潺泠泠兮可以冰人心,胡为其气兮能毒淫。汉兵卷甲未得渡,飞鸢跕跕堕且沈。 天乎此水力可任,蛮血安足腥吾镡。功名难成壮心耻,马革裹尸亦徒尔。 伏波一去已千年,古像萧萧篁竹里。风来尚作笛韵悲,宛转悠扬逐船尾。 如今天子治文明,柔远怀忆昌黎氏。始末缘何不相类,能言佛骨本无灵。 可惜咨嗟问泷吏,湘妃之碑尤近怪。颇学女巫专自媚,固当褒马聊黜韩。 湘妃之碑尤近怪,颇学女巫专自媚。固当褒马聊黜韩,补葺须令贤者备。 元戎喜遇蓬瀛仙,武溪探古传新篇。东君吁嘻龙蜃走,北斗挹酌河汉悬。 劝君莫倚陇笛之悲音些,劝君清歌兮投玉琴些。 琴声为出尧舜心,尧舜爱民无远迩。君不见薰风来自南些。
tāo tāo shēn   yuán yuán duàn lái cóng chēn liú dào lóng tóu shēng bǎi biàn shuí   jiāng chuán yīn    
chán chán líng líng bīng rén xīn   wéi néng yín hàn bīng juǎn jiǎ wèi fēi   yuān dié dié duò qiě shěn    
tiān shuǐ rèn   mán xuè ān xīng chán gōng míng nán chéng zhuàng xīn chǐ   guǒ shī ěr    
qiān nián   xiàng xiāo xiāo huáng zhú fēng lái shàng zuò yùn bēi wǎn   zhuàn yōu yáng zhú chuán wěi    
jīn tiān zhì wén míng   róu yuǎn huái 怀 chāng shì shǐ yuán xiāng lèi néng   yán běn líng    
jiē wèn lóng   xiāng fēi zhī bēi yóu jìn guài xué zhuān mèi   dāng bāo liáo chù hán    
xiāng fēi zhī bēi yóu jìn guài   xué zhuān mèi dāng bāo liáo chù hán   lìng xián zhě bèi    
yuán róng péng yíng xiān   tàn chuán xīn piān dōng jūn lóng shèn zǒu běi   dǒu zhuó hàn xuán    
quàn jūn lǒng zhī bēi yīn xiē   quàn jūn qīng tóu qín xiē  
qín shēng wèi chū yáo shùn xīn   yáo shùn ài mín yuǎn ěr jūn jiàn xūn fēng lái nán xiē