吴熙老所藏风雨图

宋代 潘大临
我游匡山夏将杪,赤日青天万山绕。忽然风雨动地来,震气果雷离电绕。 一川烟霭失东西,万里乾坤错昏晓。香垆高峰危欲堕,石门细路人心剿。 江翻那闻得计鱼,木拔岂有安巢鸟。须臾云过雨脚收,依旧晴晖著丛筱。 群山历历在眼前,恰似凭高日方晓。谁将此景入画图,数幅生绡盘礴了。 吴丞此画绝代无,张公此诗古来少。读诗观画兴未穷,北窗风凉退自公。 使君意消三伏中,未可鞭箠催青铜。
yóu kuāng shān xià jiāng miǎo   chì qīng tiān wàn shān rào rán fēng dòng lái zhèn   guǒ léi diàn rào    
chuān yān ǎi shī dōng 西   wàn qián kūn cuò hūn xiǎo xiāng gāo fēng wēi duò shí   mén rén xīn jiǎo    
jiāng fān wén de   yǒu ān cháo niǎo yún guò jiǎo shōu   jiù qíng huī zhù cóng xiǎo    
qún shān zài yǎn qián   qià píng gāo fāng xiǎo shuí jiāng jǐng huà shù   shēng xiāo pán le    
chéng huà jué dài   zhāng gōng shī lái shǎo shī guān huà xīng wèi qióng běi   chuāng fēng liáng tuì 退 gōng    
shǐ 使 jūn xiāo sān zhōng   wèi biān chuí cuī qīng tóng