吴希淳写神

明代 杨士奇
多勤健笔写衰容,解使人人识騃翁。惆怅无因置林壑,秋风霜鬓尚飘蓬。
duō qín jiàn xiě shuāi róng   jiě shǐ 使 rén rén shí ái wēng chóu chàng yīn zhì lín   qiū fēng shuāng bìn shàng piāo péng