五贤咏·子家羁

清代 旻宁
鲁昭政不明,童心一言定。强臣久擅权,谗人暗启衅。 公族子家羁,忠正国之俊。明达审机谋,谠言罔见听。 群小竞昏怓,懵然即笃信。日入慝将兴,终成一朝忿。 野井求诸人,胡不早如晋。恶定而好亡,憸邪握其柄。 宛转辱乾侯,双琥暂受命。平子何诈谖,言甘欲从政。 已非貌而出,无劳频致讯。伤哉志不伸,忠良空饮恨。
zhāo zhèng míng   tóng xīn yán dìng qiáng chén jiǔ shàn quán chán   rén àn xìn    
gōng jiā   zhōng zhèng guó zhī jùn míng shěn móu dǎng   yán wǎng jiàn tīng    
qún xiǎo jìng hūn náo   měng rán xìn jiāng xīng zhōng   chéng zhāo fèn   忿  
jǐng qiú zhū rén   zǎo jìn è dìng ér hǎo wáng xiān   xié bǐng    
wǎn zhuǎn qián hóu   shuāng zàn shòu mìng píng zi zhà xuān yán   gān cóng zhèng    
fēi mào ér chū   láo pín zhì xùn shāng zāi zhì shēn zhōng   liáng kōng yǐn hèn