五弦行

唐代 韦应物
美人为我弹五弦,尘埃忽静心悄然。古刀幽磬初相触, 千珠贯断落寒玉。中曲又不喧,徘徊夜长月当轩。 如伴风流萦艳雪,更逐落花飘御园。独凤寥寥有时隐, 碧霄来下听还近。燕姬有恨楚客愁,言之不尽声能尽。 末曲感我情,解幽释结和乐生。壮士有仇未得报, 拔剑欲去愤已平,夜寒酒多愁遽明。
měi rén wéi dàn xián   chén āi jìng xīn qiǎo rán dāo yōu qìng chū xiāng chù  
qiān zhū guàn duàn luò hán zhōng yòu xuān   pái huái zhǎng yuè dāng xuān
bàn fēng liú yíng yàn xuě   gèng zhú luò huā piāo yuán fèng liáo liáo yǒu shí yǐn  
xiāo lái xià tīng hái jìn yàn yǒu hèn chǔ chóu   yán zhī jìn shēng néng jǐn
gǎn qíng   jiě yōu shì jié shēng zhuàng shì yǒu chóu wèi bào  
jiàn fèn píng   hán jiǔ duō chóu míng