五弦弹-恶郑之夺雅也

唐代 白居易
五弦弹,五弦弹,听者倾耳心寥寥。赵璧知君入骨爱, 五弦一一为君调。第一第二弦索索,秋风拂松疏韵落。 第三第四弦泠泠,夜鹤忆子笼中鸣。第五弦声最掩抑, 陇水冻咽流不得。五弦并奏君试听,凄凄切切复铮铮。 铁击珊瑚一两曲,冰泻玉盘千万声。铁声杀,冰声寒。 杀声入耳肤血憯,寒气中人肌骨酸。曲终声尽欲半日, 四坐相对愁无言。座中有一远方士,唧唧咨咨声不已。 自叹今朝初得闻,始知孤负平生耳。唯忧赵璧白发生, 老死人间无此声。远方士,尔听五弦信为美, 吾闻正始之音不如是。正始之音其若何,朱弦疏越清庙歌。 一弹一唱再三叹,曲澹节稀声不多。融融曳曳召元气, 听之不觉心平和。人情重今多贱古,古琴有弦人不抚。 更从赵璧艺成来,二十五弦不如五。
xián dàn   xián dàn   tīng zhě qīng ěr xīn liáo liáo zhào zhī jūn ài  
xián wèi jūn diào èr xián suǒ suǒ   qiū fēng sōng shū yùn luò
sān xián líng líng   zi lóng zhōng míng xián shēng zuì yǎn  
lǒng shuǐ dòng yàn liú xián bìng zòu jūn shì tīng   qiē qiē zhēng zhēng
tiě shān liǎng   bīng xiè pán qiān wàn shēng tiě shēng shā   bīng shēng hán
shā shēng ěr xuè cǎn   hán zhōng rén suān zhōng shēng jǐn bàn  
zuò xiāng duì chóu yán zuò zhōng yǒu yuǎn fāng shì   shēng
tàn jīn zhāo chū wén   shǐ zhī píng shēng ěr wéi yōu zhào bái shēng  
lǎo rén jiān shēng yuǎn fāng shì   ěr tīng xián xìn wèi měi  
wén zhèng shǐ zhī yīn shì zhèng shǐ zhī yīn ruò   zhū xián shū yuè qīng miào
dàn chàng zài sān tàn   dàn jié shēng duō róng róng zhào yuán  
tīng zhī jué xīn píng rén qíng zhòng jīn duō jiàn   qín yǒu xián rén
gèng cóng zhào chéng lái   èr shí xián