戊午吟 其十

明代 高攀龙
闻道如何可夕死,死生原是道之常。不闻有昼可无夜,几见无阴只有阳。 道在何从见寿夭,心安始可等彭殇。更于此外求闻道,蹋遍天涯徒自忙。
wén dào   shēng yuán shì dào zhī cháng wén yǒu zhòu   jiàn yīn zhǐ yǒu yáng    
dào zài cóng jiàn shòu 寿 yāo   xīn ān shǐ děng péng shāng gèng wài qiú wén dào   biàn tiān máng