戊午吟 其七

明代 高攀龙
不将一事挂匈中,荡荡乾坤在此躬。恰似云开天穆穆,更如冰泮水瀜瀜。 因无邪妄名为寂,岂为虚无即堕空。履薄临深缘底事,只愁无浪又生风。
jiāng shì guà xiōng zhōng   dàng dàng qián kūn zài gōng qià yún kāi tiān gèng   bīng pàn shuǐ róng róng    
yīn xié wàng míng wéi   wèi duò kōng lín shēn yuán shì zhǐ   chóu làng yòu shēng fēng