戊午吟 其八

明代 高攀龙
吾儒穷理最为先,理彻心空不入禅。穷是十分到底处,理须一物不容前。 六经尽向躬行譣,一字不从文义牵。自有豁然通贯日,方知日用是真元。
qióng zuì wéi xiān   chè xīn kōng chán qióng shì shí fēn dào chǔ   róng qián    
liù jīng jǐn xiàng gōng xíng xiǎn   cóng wén qiān yǒu huò rán tōng guàn fāng   zhī yòng shì zhēn yuán