呜呜硻硻

清代 龚自珍
黄犊怒求乳,朴诚心无猜。犊也尔何知,既壮恃其孩。 古之子弄父兵者,喋血市上宁非哀。亦有小心人,天命终难夺。 授命何其恭,履霜何其洁。孝子忠臣一传成,千秋君父名先裂。 不然冥冥鸿,无家在中路。恝哉心无瑕,千古孤飞去。 呜呜复呜呜,古人谁智谁当愚。雰复雰,智亦未足重,愚亦未可轻。 鄙夫较量愚智间,何如一意求精诚。仁者不訹愚痴之万死,勇者不贪智慧之一生。 寄言后世艰难子,白日青天奋壁行。
huáng qiú   piáo chéng xīn cāi ěr zhī   zhuàng shì hái
zhī nòng bīng zhě   dié xuè shì shàng níng fēi āi yǒu xiǎo xīn rén   tiān mìng zhōng nán duó
shòu mìng gōng   shuāng jié xiào zhōng chén chuán chéng   qiān qiū jūn míng xiān liè
rán míng míng hóng 鸿   jiā zài zhōng jiá zāi xīn xiá   qiān fēi
  rén shuí zhì shuí dāng fēn fēn   zhì wèi zhòng   wèi qīng
jiào liàng zhì jiān   qiú jīng chéng rén zhě chī zhī wàn   yǒng zhě tān zhì huì zhī shēng
yán hòu shì jiān nán zi   bái qīng tiān fèn xíng