午卧

明代 王世贞
亭午疏林黄鸟声,此身虽卧梦还惊。才名未了浮生事,踪迹空关异代情。 天阔冥鸿双倦色,途穷老骥一悲鸣。艖符拟趁江梅水,可待莼鲈唤步兵。
tíng shū lín huáng niǎo shēng   shēn suī mèng hái jīng cái míng wèi liǎo shēng shì zōng   kōng guān dài qíng    
tiān kuò míng hóng 鸿 shuāng juàn   qióng lǎo bēi míng chā chèn jiāng méi shuǐ   dài chún huàn bīng