无文上人舍财鸠工建新安桥普济众生闻者赞叹随喜赋诗一首

宋代 陆文圭
高僧自有神通力,杖锡横空搭两堤。会见大夫乘驷马,宁无学士助腰犀。 一溪帆影浪花转,百尺栏杆石笋齐。有客天津闲信步,杜鹃声里夕阳西。
gāo sēng yǒu shén tōng   zhàng héng kōng liǎng huì jiàn dài chéng níng   xué shì zhù yāo    
fān yǐng làng huā zhuǎn   bǎi chǐ lán gān shí sǔn yǒu tiān jīn xián xìn   juān shēng yáng   西