吴文定公挽词

明代 王鏊
四海文章伯,三朝侍从臣。世方迟至理,天遽夺斯人。 冲漠高难问,烦冤臆少伸。道从元末敝,文向国初纯。 东里渊源近,天全授受真。正音惊鸑鷟,恢网漏麒麟。 累踬名逾起,先登气益振。声华当翰苑,德义重儒绅。 格律唯冲澹,言词自雅驯。时流皆自邶,古制或先秦。 书法颜公逼,诗篇杜老邻。纶音腾涣汗,碑板照嶙峋。 讲向东朝切,规从后殿谆。从容天仄听,仁义日前陈。 内外同瞻岳,贤愚但饮醇。汪洋从挠浊,坚白谢缁磷。 自不惊荣辱,何缘睹喜嗔。吴山从此重,燕谷镇常春。 在古无苏子,于今有伯淳。閒情多落寞,要路每逡巡。 见说年频引,俄嗟岁在辰。九重恩绝等,八座望殊伦。 尚未酬公议,宁须秉国均。公身今可赎,我分昔尤亲。 先后官曹接,卑高契谊匀。上陵行并马,待漏坐联茵。 倡和辞盈帙,招邀醉洽旬。看花常入夜,玩月或侵晨。 送我清风埭,期公震泽滨。疏闻心独苦,书至泽犹新。 岂谓终天别,空含两地辛。玉亭盟已散,板屋迹俱尘。 盛德难为绘,高风不可泯。儒林谁作传,谁刻垄头珉。
hǎi wén zhāng   sān cháo shì cóng chén shì fāng chí zhì tiān   duó rén    
chōng gāo nán wèn   fán yuān shǎo shēn dào cóng yuán wén   xiàng guó chū chún    
dōng yuān yuán jìn   tiān quán shòu shòu zhēn zhèng yīn jīng yuè zhuó huī   wǎng lòu lín    
lèi zhì míng   xiān dēng zhèn shēng huá dāng hàn yuàn   zhòng shēn    
wéi chōng dàn   yán xùn shí liú jiē bèi   zhì huò xiān qín    
shū yán gōng   shī piān lǎo lín lún yīn téng huàn hàn bēi   bǎn zhào lín xún    
jiǎng xiàng dōng cháo qiè   guī cóng hòu diàn 殿 zhūn cóng róng tiān tīng rén   qián chén    
nèi wài tóng zhān yuè   xián dàn yǐn chún wāng yáng cóng náo zhuó jiān   bái xiè lín    
jīng róng   yuán chēn shān cóng zhòng yàn   zhèn cháng chūn    
zài   jīn yǒu chún xián qíng duō luò yào   měi qūn xún    
jiàn shuō nián pín yǐn   é jiē suì zài chén jiǔ zhòng ēn jué děng   zuò wàng shū lún    
shàng wèi chóu gōng   níng bǐng guó jūn gōng shēn jīn shú   fēn yóu qīn    
xiān hòu guān cáo jiē   bēi gāo yún shàng líng xíng bìng dài   lòu zuò lián yīn    
chàng yíng zhì   zhāo yāo zuì qià xún kàn huā cháng wán   yuè huò qīn chén    
sòng qīng fēng dài   gōng zhèn bīn shū wén xīn shū   zhì yóu xīn    
wèi zhōng tiān bié   kōng hán liǎng xīn tíng méng sàn bǎn   chén    
shèng nán wéi huì   gāo fēng mǐn lín shuí zuò chuán shuí   lǒng tóu mín