吴伟松窗读易图歌

明代 李梦阳
仄岩泉流石无数,素壁濛濛起烟雾。君家屋宇在城市,何以堂上生松树。 侧闻江夏生,气酣扫毫素。绝笔风雷拔地起,意匠凿天天为怒。 泰山古根生眼前,俄顷缩出徂徕山。悬萝挂薜袅袅里,复有草舍松之间。 窗间老人鬓发秃,羊翻一编周易读。空山瑟瑟翠涛激,长干冥冥暮花扑。 远知既巳死,希夷不复作。青丘石室杳何许,恍然置我此溪壑。 翻愁一夕雷电入,六丁追书上廖廓。又画石下根,屈曲如老龙,胡奴暝踏孤岩菘。 蓬头赤脚露两肘,月明汲泉山涧中。却忆前年召画师,江夏吴生亦与之。 短褐垢脸见天子,礼貌虽村骨格奇。帝令待召仁智殿,有时半酣被召见。 跪翻墨汁信手涂,白日惨澹风云变。至尊含笑中官羡,五侯七贵争看面。 请观此幅松舍图,黄金失价连城贱。吴生吴生太气岸,一言不合辄投砚。
yán quán liú shí shù   méng méng yān jūn jiā zài chéng shì   táng shàng shēng sōng shù    
wén jiāng xià shēng   hān sǎo háo jué fēng léi   jiàng záo tiān tiān wèi    
tài shān gēn shēng yǎn qián   é qǐng suō chū lái shān xuán luó guà niǎo niǎo   yǒu cǎo shè sōng zhī jiān    
chuāng jiān lǎo rén bìn   yáng fān biān zhōu kōng shān cuì tāo cháng   gàn míng míng huā    
yuǎn zhī   zuò qīng qiū shí shì yǎo huǎng   rán zhì    
fān chóu léi diàn   liù dīng zhuī shū shàng liào kuò yòu huà shí xià gēn   lǎo lóng   míng yán sōng    
péng tóu chì jiǎo liǎng zhǒu   yuè míng quán shān jiàn zhōng què qián nián zhào huà shī jiāng   xià shēng zhī    
duǎn gòu liǎn jiàn tiān   mào suī cūn lìng dài zhào rén zhì diàn yǒu 殿   shí bàn hān bèi zhào jiàn    
guì fān zhī xìn shǒu   bái cǎn dàn fēng yún biàn zhì zūn hán xiào zhōng guān xiàn   hòu guì zhēng kàn miàn    
qǐng guān sōng shě   huáng jīn shī jià lián chéng jiàn shēng shēng tài àn   yán zhé tóu yàn