无畏道人居观音院落奉寄一首

宋代 毛滂
松石真佳伴,云山得破颜。 高人本无住,倦翮自知还。 诗外尘缘尽,斋余齿颊閒。 何消一句子,截断碧溪湾。
sōng shí zhēn jiā bàn   yún shān yán
gāo rén běn zhù   juàn zhī hái
shī wài chén yuán jǐn   zhāi chǐ 齿 jiá xián
xiāo zi   jié duàn wān