吴王挽词

宋代 徐铉
倏忽千龄尽,冥茫万事空。 青松洛阳陌,荒草建康宫。 道德遗文在,兴衰自古同。 受恩无补报,反袂泣途穷。
shū qiān líng jǐn   míng máng wàn shì kōng  
qīng sōng luò yáng   huāng cǎo jiàn kāng gōng  
dào wén zài   xīng shuāi tóng  
shòu ēn bào   fǎn mèi qióng