无题十首

唐代 唐彦谦
细草铺茵绿满堤,燕飞晴日正迟迟。 寻芳陌上花如锦,折得东风第一枝。 锦筝银甲响鹍弦,勾引春声上绮筵。 醉倚阑干花下月,犀梳斜亸鬓云边。 楚云湘雨会阳台,锦帐芙蓉向夜开。 吹罢玉箫春似海,一双彩凤忽飞来。 春江新水促归航,惜别花前酒漫觞。 倒尽银瓶浑不醉,却怜和泪入愁肠。 谁知别易会应难,目断青鸾信渺漫。 情似蓝桥桥下水,年来流恨几时干。 漏滴铜龙夜已深,柳梢斜月弄疏阴。 满园芳草年年恨,剔尽灯花夜夜心。 夜合庭前花正开,轻罗小扇为谁裁。 多情惊起双蝴蝶,飞入巫山梦里来。 忆别悠悠岁月长,酒兵无计敌愁肠。 柔丝漫折长亭柳,绾得同心欲寄将。 杨柳青青映画楼,翠眉终日锁离愁。 杜鹃啼落枝头月,多为伤春恨不休。 云色鲛绡拭泪颜,一帘春雨杏花寒。 几时重会鸳鸯侣,月下吹笙和彩鸾。
cǎo yīn 绿 mǎn   yàn fēi qíng zhèng chí chí
xún fāng shàng huā jǐn   zhé dōng fēng zhī
jǐn zhēng yín jiǎ xiǎng kūn xián   gōu yǐn chūn shēng shàng yán
zuì lán gān huā xià yuè   shū xié duǒ bìn yún biān
chǔ yún xiāng huì yáng tái   jǐn zhàng róng xiàng kāi
chuī xiāo chūn shì hǎi   shuāng cǎi fèng fēi lái
chūn jiāng xīn shuǐ guī háng   bié huā qián jiǔ màn shāng
dào jǐn yín píng hún zuì   què lián lèi chóu cháng
shéi zhī bié huì yìng nán   duàn qīng luán xìn miǎo màn
qíng shì lán qiáo qiáo xià shuǐ   nián lái liú hèn shí gàn
lòu tóng lóng shēn   liǔ shāo xié yuè nòng shū yīn
mǎn yuán fāng cǎo nián nián hèn   jǐn dēng huā xīn
tíng qián huā zhèng kāi   qīng luó xiǎo shàn wèi shuí cái
duō qíng jīng shuāng dié   fēi shān mèng lái
bié yōu yōu suì yuè zhǎng   jiǔ bīng chóu cháng
róu màn zhé cháng tíng liǔ   wǎn tóng xīn jiāng
yáng liǔ qīng qīng yìng huà lóu   cuì méi zhōng suǒ chóu
juān luò zhī tóu yuè   duō wèi shāng chūn hèn xiū
yún jiāo xiāo shì lèi yán   lián chūn xìng huā hán
shí zhòng huì yuān yāng   yuè xià chuī shēng cǎi luán