无题

宋代 刘克庄
主圣如天忍弃遗,臣愚何地着孤危。 白虹贯日殆虚语,中野履霜无怨辞。 宝玦已随尸血浸,铁鞭未必鬼臂知。 莫年一寸丹心在,却怪湘累有许悲。
zhǔ shèng tiān rěn   chén zhe wēi
bái hóng guàn dài   zhōng shuāng yuàn
bǎo jué suí shī xuè jìn   tiě biān wèi guǐ zhī
nián cùn dān xīn zài   què guài xiāng lèi yǒu bēi