无题

明代 唐寅
培风鸟瞰只神游,闹罢琼枝又恁愁。 莫负心期飘泊路,岂知身锁静安楼。 形骸托与自然寄,泥壤终将分子留。 宁垦良田三百亩,不教堆起一坟丘。
péi fēng niǎo kàn zhǐ shén yóu   nào qióng zhī yòu nèn chóu
xīn piāo   zhī shēn suǒ jìng ān lóu
xíng hái tuō rán   rǎng zhōng jiāng fèn liú
níng kěn liáng tián sān bǎi   jiào duī fén qiū