无题
寂寞重门里,徘徊小院中。一朝歌《子夜》,三月老春风。
梦为愁多乱,诗因思苦工。鹃知无限恨,花自不胜红。
久别肠应结,遥怜心亦同。非关泉下路,岂是月中宫。
生死能相见,仙凡尚可通。如何归白阁,咫尺胜苍穹。
jì
寂
mò
寞
chóng
重
mén
门
lǐ
里
,
pái
徘
huái
徊
xiǎo
小
yuàn
院
zhōng
中
yī
。
zhāo
一
gē
朝
zǐ
歌
yè
《
sān
子
yuè
夜
lǎo
》
,
chūn
三
fēng
月
老
春
风
。
mèng
梦
wèi
为
chóu
愁
duō
多
luàn
乱
,
shī
诗
yīn
因
sī
思
kǔ
苦
gōng
工
juān
。
zhī
鹃
wú
知
xiàn
无
hèn
限
huā
恨
,
zì
花
bù
自
shèng
不
hóng
胜
红
。
jiǔ
久
bié
别
cháng
肠
yīng
应
jié
结
,
yáo
遥
lián
怜
xīn
心
yì
亦
tóng
同
fēi
。
guān
非
quán
关
xià
泉
lù
下
qǐ
路
,
shì
岂
yuè
是
zhōng
月
gōng
中
宫
。
shēng
生
sǐ
死
néng
能
xiāng
相
jiàn
见
,
xiān
仙
fán
凡
shàng
尚
kě
可
tōng
通
rú
。
hé
如
guī
何
bái
归
gé
白
zhǐ
阁
,
chǐ
咫
shèng
尺
cāng
胜
qióng
苍
穹
。