无题

宋代 洪迈
前年溪上秋风时,主人酒熟烹黄鸡。 归来醉倒睡便著,父老唤起牛羊蹊。 此生一醉宁易得,未辨身为贵人空。 征西将军尔何人,那用尊前惊堕帻。 朅来闽越再经秋,闻道轩名涎已流。 悬知得酒推不去,此客有辖何须投。 今我正为奔走役,空想题诗满高壁。 若逢落魄姓回人,为问何时定相觅。
qián nián shàng qiū fēng shí   zhǔ rén jiǔ shú pēng huáng  
guī lái zuì dào shuì biàn 便 zhù   lǎo huàn niú yáng  
shēng zuì níng   wèi biàn shēn wéi guì rén kōng  
zhēng 西 jiāng jūn ěr rén   yòng zūn qián jīng duò  
qiè lái mǐn yuè zài jīng qiū   wén dào xuān míng xián liú  
xuán zhī de jiǔ tuī   yǒu xiá tóu  
jīn zhèng wèi bēn zǒu   kōng xiǎng shī mǎn gāo  
ruò féng luò xìng huí rén   wèi wèn shí dìng xiāng