无题

宋代 钱惟演
绛缕初分麝气浓,弦声不动意潜通。圆蟾可见还归海,媚蝶多惊欲御风。 纨扇寄情虽自洁,玉壶盛泪祇凝红。春窗亦有心知梦,未到鸣钟已旋空。
jiàng chū fēn shè nóng   xián shēng dòng qián tōng yuán chán jiàn hái guī hǎi mèi   dié duō jīng fēng    
wán shàn qíng suī jié   shèng lèi níng hóng chūn chuāng yǒu xīn zhī mèng wèi   dào míng zhōng xuán kōng