无题

唐代 佚名
池台楼观非吾宅,百年还同一宿客;无常忽至即分离,各自东西如路陌。 唯有冤家不相放,罪福前途相执当;冥官依业断刑名,遮莫王公及宰相。 生斗英雄死论福,贵贱更无别地狱。天堂不是选家门,但使回心修作福。 君不见阎浮流转暂时间,何须苦欲求名利;徒劳积业自挟身,随陷三途觅富贵。 过去王侯数百千,若个久住得长年;良贱有生皆有死,一朝命尽总虚然。 空来空去皈本体,直为迷情不开解。贪多畏小不知休,总是阿鼻地狱债。 切见愚痴世上人,今生不惜未来身;朝朝暮暮多愁苦,积宝如山犹诉贫。 唯富唯吝转更贪,子细寻思几许堪;多求积贮蒙缭乱,死去只得一钱含。 一去冥冥百不知,忽然与世即分离;万物宛然无一分,唯有善恶并相随。 一切恩情今隔断,何得哭泣相呼唤!生死异路当头行,各自归家更觅伴。
chí tái lóu guàn fēi zhái   bǎi nián hái tóng xiǔ 宿   cháng zhì fēn   dōng 西  
wéi yǒu yuān jiā xiāng fàng   zuì qián xiāng zhí dāng   míng guān duàn xíng míng   zhē wáng gōng zǎi xiàng  
shēng dòu yīng xióng lùn   guì jiàn gēng bié tiān táng shì xuǎn jiā mén dàn   shǐ huí 使 xīn xiū zuò    
jūn jiàn yán liú zhuǎn zàn shí jiān   qiú míng   láo jiā shēn   suí xiàn sān guì  
guò wáng hóu shù bǎi qiān   ruò jiǔ zhù cháng nián   liáng jiàn yǒu shēng jiē yǒu   zhāo mìng jǐn zǒng rán  
kōng lái kōng guī běn   zhí wèi qíng kāi jiě tān duō wèi xiǎo zhī xiū zǒng   shì ā zhài    
qiè jiàn chī shì shàng rén   jīn shēng wèi lái shēn   zhāo zhāo duō chóu   bǎo shān yóu pín  
wéi wéi lìn zhuǎn gèng tān   xín kān   duō qiú zhù méng liáo luàn   zhǐ de qián hán  
míng míng bǎi zhī   rán shì fēn   wàn wǎn rán fēn   wéi yǒu shàn è bìng xiāng suí  
qiè ēn qíng jīn duàn   de xiāng huàn   shēng dāng tóu xíng   guī jiā gèng bàn