无俗念 赞师

宋代 丘处机
漫漫苦海,似东溟、深阔无边无底。**群生颠倒竞,还若游鱼争戏。巨浪浮沉,洪波出没,嗜欲如痴醉。漂沦无限,化鹏超度能几。唯有当日重阳,惺惺了了,独有冲天志。学易年高心大悟,掣断浮华缰系。十载丹成,一时功就,脱壳成蝉蜕。从师别后,更谁风范相继。
màn màn hǎi   shì dōng míng shēn kuò biān 。**     qún shēng diān dào jìng   hái ruò yóu zhēng làng chén   hóng chū   shì chī zuì piāo lún xiàn   huà péng chāo néng wéi yǒu dāng chóng yáng   xīng xīng liǎo liǎo   yǒu chōng tiān zhì xué nián gāo xīn   chè duàn huá jiāng shí zài dān chéng   shí gōng jiù   tuō qiào chéng chán tuì cóng shī bié hòu   gèng shuí fēng fàn xiāng