无俗念 蓑衣 *溪皆呼蓑衣先生景金本注云,

宋代 丘处机
深溪古岸,到秋来、莎密茸茸无极。楝择修纤归洞府,虚落晴天吹炙。两束丝乾,千条绳就,不假良工织。闲轩亲自,结成渔父装饰。时伴樵牧嬉游,青山绿水,带雨和烟适。妙绝珍幽径晚,披雪冲开芦荻。我本忘名,人皆易号,唤作蓑衣客。佗年功满,化云天上无迹。
shēn àn   dào qiū lái shā róng róng liàn xiū xiān guī dòng   luò qíng tiān chuī zhì liǎng shù qián   qiān tiáo shéng jiù   jiǎ liáng gōng zhī xián xuān qīn   jié chéng zhuāng shì shí bàn qiáo yóu   qīng shān 绿 shuǐ   dài yān shì miào jué zhēn yōu jìng wǎn   xuě chōng kāi běn wàng míng   rén jiē hào   huàn zuò suō tuó nián gōng mǎn   huà yún tiān shàng