无俗念 岁寒守志

宋代 丘处机
同云瑞雪,正三冬、*闭严凝时节。寂寞山家孤悄悄,终日无人谈说。败衲重披,寒*独坐,夜永愁难彻。长更无寐,朔风穿户凄冽。求饭朝入西村,临泉夹道,玉叶凌花结。冻手频呵仍自恨,浊骨凡胎为劣。昼夜参差,饥寒逼迫,早晚超生灭。须凭一志,撞开千古心月。
tóng yún ruì xuě   zhèng sān dōng 、*   yán níng shí jié shān jiā qiāo qiāo   zhōng rén tán shuō bài zhòng   hán   zuò   yǒng chóu nán chè cháng gēng mèi   shuò fēng chuān 穿 liè qiú fàn cháo 西 cūn   lín quán jiā dào   líng huā jié dòng shǒu pín réng hèn   zhuó fán tāi wèi liè zhòu cēn   hán   zǎo wǎn chāo shēng miè píng zhì   zhuàng kāi qiān xīn yuè