无俗念 暮秋

宋代 丘处机
霜风荡扬,舞飘零、木叶斜飞阡陌。极目长郊凝望处。 衰菊斓斑犹坼。点点苍苔,漫漫朝露,渐结清霜白。 山川高下,尽成一片秋色。 潇潇万物摧残,凄凉天气,愁损征途客。水谷云根无可玩,独有苍苍松柏。 悟道真仙,忘机逸士,亘古同标格。欺寒压众,自来天地饶得。
shuāng fēng dàng yáng   piāo líng xié fēi qiān zhǎng jiāo níng wàng chù
shuāi lán bān yóu chè diǎn diǎn cāng tái   màn màn zhāo   jiàn jié qīng shuāng bái
shān chuān gāo xià   jǐn chéng piàn qiū
xiāo xiāo wàn cuī cán   liáng tiān   chóu sǔn zhēng shuǐ yún gēn wán   yǒu cāng cāng sōng bǎi
dào zhēn xiān   wàng shì   gèn tóng biāo hán zhòng   lái tiān ráo