五松平

金朝 元好问
竹港晨露白,石门秋气寒。湍流落涧壑,细路深茅菅。 江平白石出,竟日沿清湾。四顾不见人,山鸟时閒关。 苍崖入地底,烟霭青漫漫。力尽不能过,却坐空长叹。 青天白云间,可望不可攀。虚名竟何得,行路乃尔难。
zhú gǎng chén lòu bái   shí mén qiū hán tuān liú luò jiàn   shēn máo jiān
jiāng píng bái shí chū   jìng yán 沿 qīng wān jiàn rén   shān niǎo shí xián guān
cāng   yān ǎi qīng màn màn jìn néng guò   què zuò kōng cháng tàn
qīng tiān bái yún jiān   wàng pān míng jìng de   xíng nǎi ěr nán