吴思道相送同宿崇因二首 其一
端门风月十年抛,垂老山林寄一瓢。可得故人来市脚,共寻陈迹到江郊。
麦黄且置尘中累,眉白欣投世外交。只恐话长清夜短,明朝去路不相饶。
duān
端
mén
门
fēng
风
yuè
月
shí
十
nián
年
pāo
抛
,
chuí
垂
lǎo
老
shān
山
lín
林
jì
寄
yī
一
piáo
瓢
。
。
kě
可
dé
得
gù
故
rén
人
lái
来
shì
市
jiǎo
脚
,
gòng
共
xún
寻
chén
陈
jì
迹
dào
到
jiāng
江
jiāo
郊
。
。
mài
麦
huáng
黄
qiě
且
zhì
置
chén
尘
zhōng
中
lèi
累
,
méi
眉
bái
白
xīn
欣
tóu
投
shì
世
wài
外
jiāo
交
。
。
zhǐ
只
kǒng
恐
huà
话
cháng
长
qīng
清
yè
夜
duǎn
短
,
míng
明
cháo
朝
qù
去
lù
路
bù
不
xiāng
相
ráo
饶
。
。