午暑睡起忽怀范武子走笔当简 其二

宋代 许及之
火云烁石畏出户,正似雪深坚卧时。吾甘饥冻死即死,触热生惭褦襶儿。
huǒ yún shuò shí wèi chū   zhèng xuě shēn jiān shí gān dòng chù   shēng cán nài dài ér