五十自寿集唐五十首 其四

清代 瞿士雅
早年师友教为文,世业相承及我身。 冒热冲寒徒自取,雪天萤席几辛勤。 须为圣代无双物,耻作明时失路人。 今日一茎新白发,故园高卧度三春。
zǎo nián shī yǒu jiào wéi wén   shì xiāng chéng shēn
mào chōng hán   xuě tiān yíng xīn qín
wèi shèng dài shuāng   chǐ zuò míng shí shī rén
jīn jīng xīn bái   yuán gāo sān chūn