五十自寿集唐五十首 其十四

清代 瞿士雅
由是蹉跎一老夫,家贫兄弟未当途。天时人事常多故,富贵功名焉足图。 已被秋风教忆鲙,更闻春鸟劝提壶。 瓮中竹叶今朝熟,救得相如渴病无。
yóu shì cuō tuó lǎo   jiā pín xiōng wèi dāng tiān shí rén shì cháng duō   guì gōng míng yān
bèi qiū fēng jiào kuài   gèng wén chūn niǎo quàn
wèng zhōng zhú jīn zhāo shú   jiù xiàng bìng