五十自寿集唐五十首 其十六
放旷优游兴味长,百年堪喜又堪伤。情多最恨花无语,齿折仍夸笑不妨。
老去诗篇浑漫兴,一生肝胆易开张。
壮心剖出酬知己,纵死犹闻侠骨香。
fàng
放
kuàng
旷
yōu
优
yóu
游
xìng
兴
wèi
味
zhǎng
长
,
bǎi
百
nián
年
kān
堪
xǐ
喜
yòu
又
kān
堪
shāng
伤
。
。
qíng
情
duō
多
zuì
最
hèn
恨
huā
花
wú
无
yǔ
语
,
chǐ
齿
zhé
折
réng
仍
kuā
夸
xiào
笑
bù
不
fáng
妨
。
。
lǎo
老
qù
去
shī
诗
piān
篇
hún
浑
màn
漫
xīng
兴
,
yī
一
shēng
生
gān
肝
dǎn
胆
yì
易
kāi
开
zhāng
张
。
。
zhuàng
壮
xīn
心
pōu
剖
chū
出
chóu
酬
zhī
知
jǐ
己
,
zòng
纵
sǐ
死
yóu
犹
wén
闻
xiá
侠
gǔ
骨
xiāng
香
。
。