五十自寿集唐五十首 其二十八
春风澹荡景悠悠,次第看花直到秋。
秋爱冷吟春爱醉,只能欢笑不能愁。
浮生浮世只多事,知命知时肯躁求。鹏鴳喻中消日月,任他龟鹤与蜉蝣。
chūn
春
fēng
风
dàn
澹
dàng
荡
jǐng
景
yōu
悠
yōu
悠
,
cì
次
dì
第
kàn
看
huā
花
zhí
直
dào
到
qiū
秋
。
。
qiū
秋
ài
爱
lěng
冷
yín
吟
chūn
春
ài
爱
zuì
醉
,
zhǐ
只
néng
能
huān
欢
xiào
笑
bù
不
néng
能
chóu
愁
。
。
fú
浮
shēng
生
fú
浮
shì
世
zhǐ
只
duō
多
shì
事
,
zhī
知
mìng
命
zhī
知
shí
时
kěn
肯
zào
躁
qiú
求
。
。
péng
鹏
yàn
鴳
yù
喻
zhōng
中
xiāo
消
rì
日
yuè
月
,
rèn
任
tā
他
guī
龟
hè
鹤
yǔ
与
fú
蜉
yóu
蝣
。
。