吴甥遗灵壁石以诗还之

宋代 曾几
闲居百封书,总为一片石。窗中列远岫,所欠者灵壁。 吴甥手持来,知向何许得。铿锵发金声,温润见玉色。 诸峰扫空翠,一水界山白。嵁岩出其间,如月挂虚碧。 坐令所珍藏,不作一钱直。吾虽甚爱之,子亦有此癖。 归与霅溪旁,从汝旧知识。欲去复迟迟,摩挲遂移刻。
xián bǎi fēng shū   zǒng wèi piàn shí chuāng zhōng liè yuǎn xiù suǒ   qiàn zhě líng    
shēng shǒu chí lái   zhī xiàng kēng qiāng jīn shēng wēn   rùn jiàn    
zhū fēng sǎo kōng cuì   shuǐ jiè shān bái kān yán chū jiān   yuè guà    
zuò lìng suǒ zhēn cáng   zuò qián zhí suī shén ài zhī zi   yǒu    
guī zhà páng   cóng jiù zhī shí chí chí   suì