巫山一段云

宋代 杜安世
笑拟条风戏,装迟谷雨催。彩云飞下柳楼台。千朵一时开。 惜恐尘埃染,惊疑紫府来。有时香喷入人怀。魂断客徘徊。
xiào tiáo fēng   zhuāng chí cuī cǎi yún fēi xià liǔ lóu tái qiān duǒ shí kāi
kǒng chén āi rǎn   jīng lái yǒu shí xiāng pēn rén huái 怀 hún duàn pái huái