吴山雪霁

宋代 刘学箕
九天宫阕春风满,陆地楼台夜月寒。 铁笛一声吹雁落,片云不到玉栏干。
jiǔ tiān gōng què chūn fēng mǎn   lóu tái yuè hán  
tiě shēng chuī yàn luò   piàn yún dào lán gān