巫山送吴延之出宰巫山

宋代 郭祥正
送子之邑兮,山之峨峨。繄物之可赋兮,曰如之何。 虚徐恍耀兮,匪车匪马。匪足匪翼兮,奋于岩阿。薄万象兮周四海,烂五采兮扬天波。 倏然悄然以自敛,妥轻素兮萦翠螺。容与兮窈窕,行止兮委蛇。 吐兮若英,攒兮若葩。聚若白蚁,散若杨花。爰有灵依兮,遂异于他。 对之自然,又不可求。逐之无迹,怆我离忧。上下无穷,变化周流。 乱曰:绵延夭矫兮竟何补,赞天工兮濡厚土。舒则有时兮卷则有所,不为神女兮而为君子。
sòng zi zhī   shān zhī é é zhī yuē   zhī    
huǎng yào 耀   fěi chē fěi fěi fěi fèn   yán ē báo wàn xiàng zhōu hǎi làn   cǎi yáng tiān      
shū rán qiǎo rán liǎn   tuǒ qīng yíng cuì luó róng yǎo tiǎo xíng   zhǐ wēi    
ruò yīng   zǎn ruò ruò bái sàn   ruò yáng huā yuán yǒu líng suì        
duì zhī rán   yòu qiú zhú zhī chuàng   yōu shàng xià qióng biàn huà   zhōu liú      
luàn yuē   mián yán yāo jiǎo jìng   zàn tiān gōng hòu shū yǒu shí juǎn yǒu suǒ   wéi shén ér wèi jūn zi