吴山

宋代 汪元量
海枯龙去雨淋淋,羯鼓喧哗山禁林。 虎士堕弢兵力倦,鸡人罢箭漏声沈。 莺摇御柳春犹闹,燕蹴宫花雾转深。 肠断木绵庵里客,可怜{左眉可阝}坞筑黄金。
hǎi lóng lín lín   jié xuān huá shān jìn lín  
shì duò tāo bīng juàn   rén jiàn lòu shēng shěn  
yīng yáo liǔ chūn yóu nào   yàn gōng huā zhuǎn shēn  
cháng duàn mián ān   lián   { zuǒ méi   } zhù huáng jīn