巫山

宋代 苏轼
瞿塘迤逦尽,巫峡峥嵘起。 连峰稍可怪,石色变苍翠。 天工运神巧,渐欲作奇伟。 坱轧势方深,结构意未遂。 旁观不暇瞬,步步造幽邃。 苍崖忽相逼,绝壁凛可悸。 仰观八九顶,俊爽凌颢气。 晃荡天宇高,崩腾江水沸。 孤超兀不让,直拔勇无畏。 攀缘见神宇,憩坐就石位。 巉巉隔江波,一一问庙吏。 遥观神女石,绰约诚有以。 俯首见斜鬟,拖霞弄修帔。 人心随物变,远觉含深意。 野老笑吾旁,少年尝屡至。 去随猿猱上,反以绳索试。 石笋倚孤峰,突兀殊不类。 世人喜神怪,论说惊幼稚。 楚赋亦虚传,神仙安有是。 次问扫坛竹,云此今尚尔。 翠叶纷下垂,婆娑绿凤尾。 风来自偃仰,若为神物使。 绝顶有三碑,诘曲古篆字。 老人那解读,偶见不能记。 穷探到峰背,采斫黄杨子。 黄杨生石上,坚瘦纹如绮。 贪心去不顾,涧谷千寻缒。 山高虎狼绝,深入坦无忌。 洪濛草树密,葱茜云霞腻。 石窦有洪泉,甘滑如流髓。 终朝自盥漱,冷冽清心胃。 浣衣挂树梢,磨斧就石鼻。 徘徊云日晚,归意念城市。 不到今十年,衰老筋力惫。 当时伐残木,牙蘖已如臂。 忽闻老人说,终日为叹喟。 神仙固有之,难在忘势利。 贫贱尔何爱,弃去如脱屣。 嗟尔若无还,绝粮应不死。
táng jǐn   xiá zhēng róng
lián fēng shāo guài   shí biàn cāng cuì
tiān gōng yùn shén qiǎo   jiàn zuò wěi
yǎng zhá shì fāng shēn   jié gòu wèi suì
páng guān xiá shùn   zào yōu suì
cāng xiāng   jué lǐn
yǎng guān jiǔ dǐng   jùn shuǎng líng hào
huàng dàng tiān gāo   bēng téng jiāng shuǐ fèi
chāo ràng   zhí yǒng wèi
pān yuán jiàn shén   zuò jiù shí wèi
chán chán jiāng   wèn miào
yáo guān shén shí   chuò yuē chéng yǒu
shǒu jiàn xié huán   tuō xiá nòng xiū pèi
rén xīn suí biàn   yuǎn jué hán shēn
lǎo xiào páng   shào nián cháng zhì
suí yuán náo shàng   fǎn shéng suǒ shì
shí sǔn fēng   shū lèi
shì rén shén guài   lùn shuō jīng yòu zhì
chǔ chuán   shén xiān ān yǒu shì
wèn sǎo tán zhú   yún jīn shàng ěr
cuì fēn xià chuí   suō 绿 fèng wěi
fēng lái yǎn yǎng   ruò wéi shén shǐ 使
jué dǐng yǒu sān bēi   jié zhuàn
lǎo rén jiě   ǒu jiàn néng
qióng tàn dào fēng bèi   cǎi zhuó huáng yáng
huáng yáng shēng shí shàng   jiān shòu wén
tān xīn   jiàn qiān xún zhuì
shān gāo láng jué   shēn tǎn
hóng méng cǎo shù   cōng qiàn yún xiá
shí dòu yǒu hóng quán   gān huá liú suǐ
zhōng zhāo guàn shù   lěng liè qīng xīn wèi
huàn guà shù shāo   jiù shí
pái huái yún wǎn   guī niàn chéng shì
dào jīn shí nián   shuāi lǎo jīn bèi
dāng shí cán   niè
wén lǎo rén shuō   zhōng wèi tàn kuì
shén xiān yǒu zhī   nán zài wàng shì
pín jiàn ěr ài   tuō
jiē ěr ruò hái   jué liáng yīng