五日同子相游天宁寺

明代 李攀龙
四海携名士,弥天得上方。綵丝还令节,白马自开皇。 挥拂灵花里,摊经祗树傍。灯轮侵日出,塔影入云藏。 净土殊幽事,清斋复妙香。幻知看绂冕,静欲厌词章。 薜荔来风雨,杉松接渺茫。人间空竞渡,未解问慈航。
hǎi xié míng shì   tiān de shàng fāng cǎi hái lìng jié   bái kāi huáng
huī líng huā   tān jīng zhī shù bàng dēng lún qīn chū   yǐng yún cáng
jìng shū yōu shì   qīng zhāi miào xiāng huàn zhī kàn miǎn   jìng yàn zhāng
lái fēng   shān sōng jiē miǎo máng rén jiān kōng jìng   wèi jiě wèn háng