勿去草

宋代 王安石
勿去草,草无恶。 若比世俗俗浮薄。 君不见长安卿家,公卿盛时客如麻。 公卿去後门无车,惟有芳草年年佳。 又不见千里万里江湖滨,触目凄凄无故人,惟有芳草随车轮。 一日还旧居,门前草先锄。 草於主人实无负,主人於草宜何如。
cǎo   cǎo è  
ruò shì  
jūn jiàn cháng ān qīng jiā   gōng qīng shèng shí  
gōng qīng hòu mén chē   wéi yǒu fāng cǎo nián nián jiā  
yòu jiàn qiān wàn jiāng bīn   chù rén   wéi yǒu fāng cǎo suí chē lún  
hái jiù   mén qián cǎo xiān chú  
cǎo zhǔ rén shí   zhǔ rén cǎo