午寝

宋代 施枢
旧诗零乱满藤床,绿映帘深一缕香。 午梦惊回槐国远,浮生消得几斜阳。
jiù shī líng luàn mǎn téng chuáng   绿 yìng lián shēn xiāng  
mèng jīng huí huái guó yuǎn   shēng xiāo de xié yáng