午憩二首

宋代 杨万里
晴边雨後麦秋时,风色轻轻日色微。 已隔深溪仍蘸水,却教人折野蔷薇。
qíng biān hòu mài qiū shí   fēng qīng qīng wēi  
shēn réng zhàn shuǐ   què jiào rén zhé qiáng wēi